Góc nhìn cuộc sống: An toàn cuộc sống từ thực phẩm

Thực tế cuộc sống có rất nhiều người Việt rất khát tiền, thèm tiền. Có rất nhiều người Việt kiếm tiền bằng mọi giá, đánh đổi cả danh dự liêm sỉ để có tiền. Sự kiếm tiền nào độc ác hơn là kiếm tiền trên sức khỏe và mạng sống của đồng bào mình. Nhìn đâu cũng thấy những mối nguy hiểm đến từ cuộc sống. Hãy cùng Máy đo an toàn thực phẩm liệt kê một số thực trạng mới diễn ra gần đây:

Sữa tắm dê: Công thức chép bằng tay, đong bằng gáo, đựng bằng xô, treo đầu dê bán sữa tắm.

Yến xào có giá từ 1.5tr – 2tr. Làm yến huyết bằng ủ phân hữu cơ, đào hố, ủ khoảng 2 tháng thì tổ yến trắng sẽ chuyển sang hồng.

Thịt trâu đông lạnh nhập 40.000đ/kg. Qua nhà phân phối, qua người tiêu dùng thịt trâu đã tăng giá thành 230.000đ/kg (giá gấp 6 lần giá nhập) và biến thành thịt bò. Với 38.000 tấn thịt trâu nhập khẩu, người tiêu dùng đã bị móc túi tới 5.700 tỷ đồng.

Mỗi tờ khăn giấy ướt giả, kém chất lượng chứa tới 3,1 triệu con trực khuẩn mủ xanh. Cũng theo kết quả kiểm nghiệm thì số trực khuẩn mủ xanh trên mỗi tờ khăn giấy ướt có thể giết tới 31.000 con chuột nhắt.

an toàn cuộc sống từ thực phẩm

Nguy cơ mất an toàn thực phẩm đến từ mọi ngõ ngách, người dân e sợ khi tiêu dùng.

Tôi đã nghe rất nhiều người chia sẻ khi đọc tin hoặc xem những tin về sự mất an toàn trong thực phẩm cũng như đồ dùng gia đình;

“Tôi là người thích uống cafe nhưng mà kể từ khi xem bản tin chống buôn lậu, tôi cảm giác buồn nôn khi ngửi mùi hương như vậy. Nhìn công nghệ làm giả cafe nó thật sự quá kinh khủng.”

“Tôi rùng mình khi nghe câu chuyện thịt xác ướp, thịt bò đông lạnh của Trung Quốc có tuổi đời đến 40 năm. ”

“Tôi thích ăn canh măng gà, xem chuyển động 24h, thấy người ta người dùng chất hàm ô – chất dùng trát lên tường, có thể gây ung thư, người ta dùng để ngâm măng, cho gà ăn.”

“Tôi thích ăn món chiên xào, thấy cảnh này, mỡ bầy hầy như vậy cũng đem chiên nấu chắc tôi sẽ tẩy chay các món ăn đường phố. ”

“Tôi đã phải mua thiết bị kiểm tra thực phẩm là Máy đo an toàn thực phẩm Nga để phần nào yên tâm hơn khi đi chợ mua đồ ăn cho gia đình, vẫn biết chỉ là cứu cánh nhưng dẫu sao cũng loại bỏ được 1 nguồn nguy hiểm ra khỏi cuộc sống”

Thật là khó phân biệt đồ sạch và đồ bẩn nếu không có kinh nghiệm cũng như kiến thức.

Chúng ta mỗi người một nghề, dù là nhà báo hay là công nhân, bác sĩ hay là doanh nhân thì cũng đều phải ăn uống. Bạn có biết trung bình 2h thôi có 30 người Việt Nam chết vì bệnh ung thư. Một con số tàn nhẫn đến rợn người. Bao giờ người Việt mới thôi độc ác với nhau. Đó là câu hỏi trăn trở của không biết bao nhiêu người có lương tâm và dường như đến thời điểm này họ vẫn đang bất lực.

Làm thế nào để con người biết yêu nhau thương nhau hơn. Đơn giản vậy thôi nhưng nó quyết định vận mệnh của cả một dân tộc, quyết định số phận của cả thế giới này. Người nông dân thương người tiêu dùng một chút thì đã không nhẫn tâm tới thuốc độc lên rau củ quả để đào huyệt chôn đồng bào mình và chôn sống chính mình.

Các quan chức thì cần bớt lãng phí một phút thôi sẽ có thêm bao nhiêu bệnh viện được xây dựng bao nhiêu đứa trẻ được đến trường.

Con người thì cần tôn trọng thiên nhiên thêm một chút sẽ giảm đi những trận động đất, giảm đi bao nhiêu cơn bão, nhiều ngôi làng sẽ còn nguyên vẹn, nhiều sinh mạng sẽ không bị cướp đi một cách oan uổng. Thận trọng một chút thôi thì những cuộc chiến tranh chưa chắc đã được ấn nút và hàng chục triệu con người có cơ hội sống, hàng chục triệu con người không phải tha hương, hàng chục triệu đứa trẻ được yên ấm trong vòng tay cha mẹ.

Bớt thù hận đi một chút thôi chưa chắc đã có Al-Qaeda, IS.

Hiểu sâu thêm một chút thì sẽ thấy tôn giáo nào cũng dạy cho các môn đồ biết yêu thương.

Thế giới này không bao giờ là phẳng. Tác giả của cuốn sách thế giới phẳng cũng phải thừa nhận thế nhưng thế giới đôi khi được làm phẳng chỉ bằng một cái cúi đầu xin lỗi hay là một nụ cười thân thiện và đôi khi thế giới được làm phẳng bởi Chỉ một từ thôi: Xin chào.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *